Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

THƠ TÔI

Th¬ t«i

Thơ Tôi lại vợi ‎nữa rồi
Tôi đi gieo chữ, kết lời cho Thơ.
Đời Thơ dãi nắng, dầm mưa
Tình Thơ yêu, ghét, đợi chờ, nhớ mong…
Hồn Thơ mộc mạc sáng trong
Vơi đầy ký ức trên dòng xa xưa,
Mênh mang hiện thực bây giờ,
Dạt dào mạch chảy ước mơ mai này.

Thơ Tôi rao bán mấy nay
Chưa ai mua hết, Tôi bày ra mua.

Nào hay Em đến lúc mô

Trên vai đã quảy mấy bồ Thơ Tôi...

MỜ SƯƠNG KHÓI

Mê s­¬ng khãi

Rồi một ngày xa, em riêng đi
Đường trường ngàn dặm dấu chia ly
Ai biết chia tay băng giá thế
Thì thôi mộng ước để làm chi.

Ta ngẩng nhìn trăng ngỏ đôi lời
Trăng tàn ta nói với ta thôi.
Ta theo tiếng gió gieo đôi khúc
Gió lặng thơ ta rụng tả tơi.

Những rối tơ lòng ngày cách trở
Trong lời non hẹn với sông thề
Cũng đành đơn bóng tương tư vậy
Chim trời hợp tổ biết mấy khi.

Sớm nay xuân vẫn mờ sương khói
Xuân đã trôi qua độ mấy thì ?
Hương tỏa thoảng thơm trên nhành bưởi

Cánh đào chăng nhớ đợi ta về ?

TÓC EM

Tãc em

Tóc em là một làn mây
Chưa ai đủ cánh để bay lên trời.
Tóc em là vạt sóng khơi
Thuyền ai trôi mãi chưa lời tri âm.

Tóc em là dải áo mềm
Chỉ ai nối mãi phải kim đã tù.
Tóc em là điệu hát ru
Đàn ai lại đứt đến chừ chưa dây.
Tóc em là lá rừng cây
Con ve ai vẫn suốt ngày nỉ non…

Xin đừng ai vuốt tóc em!

Khổ đời ta một trái tim si tình.

CÁI CHẠM ĐẦU

C¸i ch¹m ®Çu

Bữa ấy chúng mình mới quen nhau
Chưa dám nói lời tận đáy sâu,
Chùm hoa phượng vĩ rơi ngơ ngác
Thẹn hộ hai ta cái chạm đầu.

Bởi tốp máy bay chúng bổ nhào
Ta rời sân cỏ chạy cùng nhau,
Duyên cơ hai đứa chung hầm núp
Nên tự sinh ra cái chạm đầu.

Phượng vĩ vô tư rơi rơi mau
Chúng mình chẳng được trốn thêm lâu,
Khi đã yên bình trời Kỳ Bắc
Để cái chạm đầu… cho mãi mai sau. 

                                  1965

SAO LẠI LÀ

Sao l¹i lµ

Ai buông thơ thẩn xuống dòng trôi
Để bến trầm tư nỗi u hoài.
Ai xây giấc mộng trên nhung lụa
Cho mỗi ngày qua tình lẻ loi ?

Ai nhặt lá thu giữa bước đời
Để cành lá rụng mãi không thôi.
Ai hay màu tím là chung thủy
Để nhuộm hoàng hôn một góc trời ?

Sao lại bồng bềnh những đóa mây
Để gió hoang phi chẳng ngừng bay.
Ai đã bẽ bàng gieo lời cuối
Để mắt trung nhân lệ vơi đầy ? 

Sao lại mùa xuân giữa bốn mùa
Để hoa nên thắm, ý nên thơ.
Sao lại là em trên cõi giới
Để hồn ta đắm suối tình mơ ?

                                                                 1966

BAO ĐIỀU CHƯA NÓI

Bao ®iÒu ch­a nãi

Anh biết em ở tốp đầu
Anh sau mấy bước có đâu xa vời.
Bởi chưng khó nói em ơi
(Nhỡ khi chúng bạn trêu cười thì sao ?)
Nên chi chẳng vượt lên chào
Bâng khuâng, lẳng lặng đi sau một mình.

Thế mà mua nở tím đường
Trinh nữ tủm tỉm gánh sương lên bờ
Bướm vàng bay lượn thẩn thơ
Suối xa róc rách hỏi nhờ lối ra...

Mong em thấu nỗi lòng ta
Bao điều chưa nói chỉ là lời yêu.
                                       1964

BÂNG KHUÂNG

B©ng khu©ng

Nắng lai láng bâng khuâng
Khu giảng đường lặng đứng
Hồng phai màu hoa phượng
Gió rì rào lay động
Lời chia vội vã buồn.

Anh dấu lòng
Nỗi nhớ bâng khuâng
Vào chiếc cặp đầy trang giấy trắng
Nếu vô tình rơi và có người bắt gặp
Sẽ in dấu hình bóng em…

Anh như hàng cây trước giảng đường
Ngả nghiêng rồi hát,
Như con đê ven sông Hồng
Lượn vòng theo dòng nước.
Nghĩ về em bâng khuâng, bâng khuâng...

                                                                 1967