Giät n¾ng Xu©n th×
Hồi ấy
em trẻ non
Chạy ra đồng tìm nắng
Nắng rải trên lá cây
Nắng rơi đầy mặt ruộng.
Nắng làm em luống cuống
Rải sắc vàng đồi sim
Như hạt sương nho nhỏ
Nắng cựa mình lung linh.
Đêm ấy trăng đầu xuân
Một vầng trăng vằng vặc
Rọi qua thềm mấy vạt
Ngỡ giọt nắng xuân thì.
Thì ra là giấc mộng
Mấy đêm rồi theo em
Anh cười và hóm hỉnh:
”Em đâu phải một mình”
Nếu đêm mà có nắng
Giọt nắng xuân tình anh
Đang đi vào giấc mộng
Đưa em tới mông mênh…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét