B©ng
khu©ng
Nắng lai láng
bâng khuâng
Khu giảng đường
lặng đứng
Hồng phai màu
hoa phượng
Gió rì rào lay
động
Lời chia vội vã
buồn.
Anh dấu lòng
Nỗi nhớ bâng
khuâng
Vào chiếc cặp
đầy trang giấy trắng
Nếu vô tình rơi
và có người bắt gặp
Sẽ in dấu hình
bóng em…
Anh như hàng cây
trước giảng đường
Ngả nghiêng rồi
hát,
Như con đê ven
sông Hồng
Lượn vòng theo
dòng nước.
Nghĩ về em bâng
khuâng, bâng khuâng...
1967
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét