ThÕ ch¨ng
Xưa rằng: lựa mật - kén đường
Quên trăng - nhớ gió, thương ong - ghét
ruồi.
Chuyện đời cũng vậy mà thôi
Đang mưa thì nắng, đang vui lại buồn.
Lắm người như thể kẻ dưng
Giữ vẻ vô tình trước cảnh buồn thương.
Và thơ đâu phải nói nôm
Gạch ngang, phẩy dọc, xuống dòng thành
thơ.
Hồn thơ đâu thể hững hờ
Làm tươi ngọn lá cháy khô bên trời…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét