Hoa
giÊy
Nắng giữa trưa
hè cháy rát lưng
Còn đây hương
sắc lúc tàn xuân
Với những cánh
hồng xen lá mỏng
Như áo giai nhân
vướng cõi trần.
Trong mái nhà
quê chỉ một tầng
Từ xa em có nhận
thấy không ?
Sau cành hoa
thắm mơn man gió
Lắm nhụy mà sao
chẳng ngát hương !
Thôi đừng đến hạ
có hơn không
Với một mùa xuân
đã nao lòng.
Tươi Xuân, héo Hạ
làm em sợ
đau cánh bèo tàn
dưới bến sông.
Anh ơi hoa giấy ửng
sắc hồng
Như thể mai vàng
của tiết xuân,
Theo mùa đổi sắc
hoa vẫn thế
Vẫn ở bên anh tỏa
hương nồng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét