Mét
d¸ng xu©n
Man mác nắng
vàng phố cuối năm
Lơ thơ lá đổ sắp
đông tàn
Thuyền ai buông
mái chèo xao động
Một khúc sông chiều
sương mơn man.
Ôi thế là xuân
lại đến tầm
Bao nàng đang độ
tuổi tròn trăng
Vui theo bóng
nắng chiều lên núi
Đêm lội xuống
sông nhặt ánh trăng.
Thế vẫn là xuân
của ngàn năm
Xuân ta đã trải mấy
mươi lần ?
Bao giờ xuân chín
bên trời ấy
Có một dáng xuân
riêng cho em ?
Em mang xuân ấy
về trong phố
Qua ngõ nhà ta
nở đóa tình
Sẽ từ độ ấy xuân
ở lại
Bên kẻ khát khao
hồn trắng trinh…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét