§ưêng mét chiÒu
Trưa Sài Gòn, trời không gợn mây
Đường một chiều với hàng sao râm mát,
Những nụ hoa cánh chuồn rơi rơi cuốn nhịp
Theo gió làn xe hối hả... kín đầy.
Thoáng thấy em dừng dưới tán hàng cây
Hướng về phía ai tìm đường xin lối,
Dòng người vô tư, mắt em bối rối
Để với ai, như xa cách nghìn trùng...
Cây vẫn rung và gió chẳng dừng
Lá trút đổ cùng hoa rơi lả tả,
Con đường xưa vùi sâu vào nỗi nhớ
Phôi phai dần từng dấu chân quen.
Ở bên này, ai từng đã đợi em
Như những trưa nào chờ ai bên đó.
Phố xá lên đèn, hoàng hôn lại đổ
Trĩu nỗi biệt xa, đêm chóng quay về...
Con đường một chiều đâu lối đi qua
Khi ánh đèn xanh chỉ đường chẳng tắt.
Trong ảo ảnh đi kiếm tìm sự thật
Lúc khát khao hoá từng cánh hoa chuồn...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét