Xu©n muén
Lả tả cuối đông
lá rụng đầy
Chiều vàng lành
lạnh gió heo may
Thầm đợi chồi
xuân thêm lá biếc
Trên mảnh vườn
mai nụ hoa gầy.
Phố vắng người
đi cứ nối dài
Đèn đường thấp
thoáng thức chờ ai
Nghe bờ bên ấy
lao xao sóng
Khúc hát ai
buông nỗi mong hoài.
Tưởng những đêm
đông khép lại rồi
Sao xuân về
muộn thế, người ơi ?
Hồn thơ tàn đốm
liu hiu khói
Chưa trọn thành
câu chửa đủ lời.
Ta đã chờ xuân
hết một thời
Xuân đi biền
biệt, hỡi người ơi
Chẳng lẽ đông
tàn xuân chưa chín
Vẫn khúc lãng
du chửa kết hồi…?
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét