M¬ vÒ
n¬i ®¾m say
Trong cơn mê nắng trưa hè đổ lửa
Cánh đồng khô cây cỏ đã vàng hoe
Phía xa xa những cánh rừng vút gió
Phố núi hoang sơ xao xác lối về.
Trong cơn mê mùa xuân đã hết thì
Những ngày thơ xa đi vô tư lự
Ngỡ còn lại đêm đông dài xa xứ
Bao khát khao cô tịch giữa trùng sa.
Trong cơn mê hiện về bao xót xa
Mảnh tình tàn bên lá hoa lay lắt
Những giọt lệ chim trời rơi vương vất
Trên đường bay vào cõi hư không...
Bỗng tỉnh lại dưới bầu trời đầy trăng
say tắm mình trong bình minh
ửng nắng.
như xích lại bên nhau tự tình
đằm thắm
bao cảm thức ngọt ngào giai
điệu yêu thương.
Ta mơ về dải đất quê hương
Trong ký ức đầy vơi niềm trắc ẩn
Dáng người quê long đong lận đận
Điệu ví đêm tàn tha thẩn trong sương.
Mơ làn gió bay trên biển mênh mông
Mê mải ngàn năm xô bờ vỗ sóng,
Mơ hạt mưa rơi xuống rừng sâu thẳm
Lắng đọng nên nguồn màu xanh non tơ.
Mơ về những ngôi sao đêm mưa
Giữ lại cho đời tia sáng ngàn xưa,
Mơ gặp một đóa quỳnh chợt nở
Thanh sắc giao hòa đằm thắm canh khuya.
Ôi tình yêu còn ở lại trong ta
Từ độ ban đầu mặn mà kỷ niệm
Vẫn đi về đắm say và dâng hiến
Thi vị cuộc đời còn mãi thiết tha.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét