Thứ Sáu, 13 tháng 1, 2017

THƠ TÔI

Th¬ t«i

Thơ Tôi lại vợi ‎nữa rồi
Tôi đi gieo chữ, kết lời cho Thơ.
Đời Thơ dãi nắng, dầm mưa
Tình Thơ yêu, ghét, đợi chờ, nhớ mong…
Hồn Thơ mộc mạc sáng trong
Vơi đầy ký ức trên dòng xa xưa,
Mênh mang hiện thực bây giờ,
Dạt dào mạch chảy ước mơ mai này.

Thơ Tôi rao bán mấy nay
Chưa ai mua hết, Tôi bày ra mua.

Nào hay Em đến lúc mô

Trên vai đã quảy mấy bồ Thơ Tôi...

MỜ SƯƠNG KHÓI

Mê s­¬ng khãi

Rồi một ngày xa, em riêng đi
Đường trường ngàn dặm dấu chia ly
Ai biết chia tay băng giá thế
Thì thôi mộng ước để làm chi.

Ta ngẩng nhìn trăng ngỏ đôi lời
Trăng tàn ta nói với ta thôi.
Ta theo tiếng gió gieo đôi khúc
Gió lặng thơ ta rụng tả tơi.

Những rối tơ lòng ngày cách trở
Trong lời non hẹn với sông thề
Cũng đành đơn bóng tương tư vậy
Chim trời hợp tổ biết mấy khi.

Sớm nay xuân vẫn mờ sương khói
Xuân đã trôi qua độ mấy thì ?
Hương tỏa thoảng thơm trên nhành bưởi

Cánh đào chăng nhớ đợi ta về ?

TÓC EM

Tãc em

Tóc em là một làn mây
Chưa ai đủ cánh để bay lên trời.
Tóc em là vạt sóng khơi
Thuyền ai trôi mãi chưa lời tri âm.

Tóc em là dải áo mềm
Chỉ ai nối mãi phải kim đã tù.
Tóc em là điệu hát ru
Đàn ai lại đứt đến chừ chưa dây.
Tóc em là lá rừng cây
Con ve ai vẫn suốt ngày nỉ non…

Xin đừng ai vuốt tóc em!

Khổ đời ta một trái tim si tình.

CÁI CHẠM ĐẦU

C¸i ch¹m ®Çu

Bữa ấy chúng mình mới quen nhau
Chưa dám nói lời tận đáy sâu,
Chùm hoa phượng vĩ rơi ngơ ngác
Thẹn hộ hai ta cái chạm đầu.

Bởi tốp máy bay chúng bổ nhào
Ta rời sân cỏ chạy cùng nhau,
Duyên cơ hai đứa chung hầm núp
Nên tự sinh ra cái chạm đầu.

Phượng vĩ vô tư rơi rơi mau
Chúng mình chẳng được trốn thêm lâu,
Khi đã yên bình trời Kỳ Bắc
Để cái chạm đầu… cho mãi mai sau. 

                                  1965

SAO LẠI LÀ

Sao l¹i lµ

Ai buông thơ thẩn xuống dòng trôi
Để bến trầm tư nỗi u hoài.
Ai xây giấc mộng trên nhung lụa
Cho mỗi ngày qua tình lẻ loi ?

Ai nhặt lá thu giữa bước đời
Để cành lá rụng mãi không thôi.
Ai hay màu tím là chung thủy
Để nhuộm hoàng hôn một góc trời ?

Sao lại bồng bềnh những đóa mây
Để gió hoang phi chẳng ngừng bay.
Ai đã bẽ bàng gieo lời cuối
Để mắt trung nhân lệ vơi đầy ? 

Sao lại mùa xuân giữa bốn mùa
Để hoa nên thắm, ý nên thơ.
Sao lại là em trên cõi giới
Để hồn ta đắm suối tình mơ ?

                                                                 1966

BAO ĐIỀU CHƯA NÓI

Bao ®iÒu ch­a nãi

Anh biết em ở tốp đầu
Anh sau mấy bước có đâu xa vời.
Bởi chưng khó nói em ơi
(Nhỡ khi chúng bạn trêu cười thì sao ?)
Nên chi chẳng vượt lên chào
Bâng khuâng, lẳng lặng đi sau một mình.

Thế mà mua nở tím đường
Trinh nữ tủm tỉm gánh sương lên bờ
Bướm vàng bay lượn thẩn thơ
Suối xa róc rách hỏi nhờ lối ra...

Mong em thấu nỗi lòng ta
Bao điều chưa nói chỉ là lời yêu.
                                       1964

BÂNG KHUÂNG

B©ng khu©ng

Nắng lai láng bâng khuâng
Khu giảng đường lặng đứng
Hồng phai màu hoa phượng
Gió rì rào lay động
Lời chia vội vã buồn.

Anh dấu lòng
Nỗi nhớ bâng khuâng
Vào chiếc cặp đầy trang giấy trắng
Nếu vô tình rơi và có người bắt gặp
Sẽ in dấu hình bóng em…

Anh như hàng cây trước giảng đường
Ngả nghiêng rồi hát,
Như con đê ven sông Hồng
Lượn vòng theo dòng nước.
Nghĩ về em bâng khuâng, bâng khuâng...

                                                                 1967

NHÀ HAI CHÚNG MÌNH

Nhµ hai chóng m×nh
                                     Gửi V.T.A.Đ

Nhà hai chúng mình bên bờ biển xanh
Đêm ngày chung nghe sóng vỗ.
Cha mẹ thương yêu, cho vào trường từ nhỏ,
Hồi lên cấp ba: thân quen từ đó
tâm tình gắn bó, say mê.

Anh vào đại học xa quê, ba mùa hè chưa trở lại,
Nhớ em sớm, trưa, chiều, tối,
mơ ngày được sống bên nhau...

Tiếng sáo trưa hè vang vọng rừng sâu
anh nhớ mùa phượng đỏ,
Ánh trăng thu lung linh cành lá
anh tưởng đêm hè môi thắm trao hôn,
Quyển vở anh ghi, cái bút anh cầm
muốn viết tên em, viết mãi…

Đời nghèo chỉ có vần thơ gửi tình qua sông núi
Trong như nước suối mai,
rộng hơn bờ biển trải,
Chắc em vui những buổi đợi chờ anh.

Hoa nở thắm ngày xuân,
chim rộn ràng thêm cánh mới.
Hai đứa chung đi đường đời vời vợi:
- Em là cô giáo tương lai,
- Anh là kỹ sư kinh tế ngày mai...

Hôm gặp lại nhau,
chúng mình vẫn chưa hẹn ngày về cưới.
Dưới hàng phi lao mát rượi:
anh ngồi đọc sách ngâm thơ,
đôi mắt em cười,
biển rạng ước mơ...

                                                                 Hè 1968

CHỢT

Chît

Mến anh qua giá rét trong đêm dài mùa đông,
Nhớ anh từng hơi thở giữa ban mai ửng hồng…
Chợt biết mình không thể
Yêu anh –  thuần đàn ông.

Mến anh trong siêu thị trên cung bậc cầu thang,
Nhớ anh từng giai điệu âm thanh xe đời sang…
Chợt hiểu mình không thể
Yêu anh –  mạnh thường quân.

Rồi hôm đi qua rừng vướng chân chùm hổ thẹn,
Chàng trai lạ hiện hình gỡ gai trên má thắm…
Chợt nhớ thương một lần

Để yêu dài năm tháng…

NẮNG THEO EM VỀ

N¾ng theo em vÒ

Ngày ấy đôi mình đến với nhau
(Họ hàng hai đứa chửa quen lâu,
Dẫu chỉ cách xa vài chục dặm),
Vào tiết đầu xuân nắng tươi màu.

Rạp cưới đùng đình kết hoa ngâu
Nắng vào ly rượu, núp chẹn cau
Quan viên hai họ vui chúc tụng
Ta - mối tình đầu trao cho nhau.

Nghe nói vàng mười và bạc trắng
Đúc nhẫn cô dâu mãi phố xa.
Mà ngón tay em thì đỏ nắng
Nắng đã theo em về tận nhà…

Nắng hứa cùng đi đến tuổi già
Nắng thưa dùm mẹ với cùng cha
Dẫu ở mai kia đời dâu bể

Vẫn mãi bên nhau tình thiết tha.

XUÂN LẠI VỀ

Xu©n l¹i vÒ

Xuân về đánh thức muôn chồi biếc
Tuổi trẻ giao thoa khát vọng vàng.
Giữ nắng sang chiều còn ráng đỏ

Cho đời đi suốt chặng năm canh.

CHIM ÉN NÓI GÌ

Chim Ðn nãi g×

Xuân nay chim én lại về
Vẫn tung cánh liệng nói gì thế xuân ?
Lời xưa như vẫn dịu êm
Dẫu qua nắng đổ, gió rền, mưa sa.
Lời nay vẫn những lời qua
Dẫu cây thay lá, dẫu mùa chuyển giao.
Nghe trong lời én trên cao
Là lời yêu dấu hôm nào trao xuân.

Lời yêu son sắt trái tim

Dường như chim én giữ nguyên cho đời.

BIỂN VÀ CÁT

BiÓn vµ c¸t

Nhìn ra xa màu biển thiên thanh
Gần bên bờ, biển chung màu cát
Từng hạt mịn, mát mềm chân chất
Sải cánh dài, cát ôm biển sâu.

Giữa hai phần ranh giới mênh mông
Lộng đục - khơi trong muôn màu sắc biển
Khi giận dữ sóng chia bờ từng mảng
Cát lỡ làng đi đâu, về đâu?

Cát dãi dầu làm đáy biển sâu
Nhận vị chát cuộc đời trầm lắng
Cát lặng lẽ thâu từng nhịp sóng
nên bản tình ca đến biển bạc đầu.

Dẫu biển khi đổi sắc thay màu
vẫn bên cát hóa thân bờ rộng.
Cơn thủy triều ra khơi vào lộng
Chở cát mềm đi suốt nông sâu.

Xin được làm hạt cát nhỏ nhoi
Tan vào sóng rồi kết thành bãi rộng.
Xin không là trái tim xao động
Nếu tan rồi còn lành được nữa đâu.

Bờ dịu dàng ôm trọn biển sâu
Sóng nhè nhẹ vỗ bờ âu yếm.
Xin đừng là con thuyền vô bến
Suốt cuộc đời khát đỗ, lênh đênh…

Biển nồng nàn bản nhạc ngày đêm
Bờ thong dong trải lòng trước biển.
Xin không là dạ tràng vô định

Cườm cát tan rồi xe mãi nào yên...

HOA GIẤY

Hoa giÊy

Nắng giữa trưa hè cháy rát lưng
Còn đây hương sắc lúc tàn xuân
Với những cánh hồng xen lá mỏng
Như áo giai nhân vướng cõi trần.

Trong mái nhà quê chỉ một tầng
Từ xa em có nhận thấy không ?
Sau cành hoa thắm mơn man gió
Lắm nhụy mà sao chẳng ngát hương ! 

Thôi đừng đến hạ có hơn không
Với một mùa xuân đã nao lòng.
Tươi Xuân, héo Hạ làm em sợ
đau cánh bèo tàn dưới bến sông.

Anh ơi hoa giấy ửng sắc hồng
Như thể mai vàng của tiết xuân,
Theo mùa đổi sắc hoa vẫn thế

Vẫn ở bên anh tỏa hương nồng.

GỬI NẮNG XUÂN THÌ

Göi n¾ng xu©n th×

Ta gom nắng hạ lâu nay
Giữa sông đã cạn, trong cây đã vàng.
Nhặt nắng thu buổi sóng tràn,
Nắng đông trong giá rải ngang chân trời...

Ta mơ sắc nắng xuân tươi
Sáng trong đôi mắt của người ta yêu.
Bên trời bụi nắng phiêu diêu
Hồng hoang man mác những điều chân quê.
Nắng buồn những cuộc chia ly
Nắng đớn đau bởi những gì nhạt phai.
Nắng rơi từ phía mặt trời
Cho ta muôn thuở đầy vơi nỗi niềm.

Mai nhờ chim én mùa xuân

Nắng tươi ta gửi cho em một ngày...

YÊU EM NHỚ EM

Yªu em, nhí em

Yêu em như tiết học đầu năm
không hay giờ tan lớp.

Yêu em như quyển vở mới tinh
chưa biết lúc hết trang.

Yêu em không nghĩ tới đêm mưa
hay là ngày tạnh.

Nhớ em quên gió lạnh đông về

và nắng lửa hè sang.

HẠNH PHÚC GIẢN DỊ

H¹nh phóc gi¶n dÞ

Anh đâu phải là mây để so dài mái tóc
đâu phải mặt trời mọc để sánh hồng má em.

Đâu phải là cánh chim để liệng bên em hót
đâu phải là bờ cát cho em mềm gót chân.

Đâu mạnh thường quân như chàng trai lãng tử
đâu phải là lửa đốt cháy tình đêm đông.

Vẫn muốn làm trái tim của ta cùng nhịp đập
để có một tình yêu luôn thuỷ chung son sắt.

Em ơi! Ngày hạnh phúc là khi bình minh hồng,
mây trắng bay bồng bềnh,chim hót lời thánh thót,

biển dịu êm bờ cát. Chúng mình đi bên nhau...

TÌNH EM XỨ NGHỆ

T×nh em xø NghÖ

Đêm thơ vui viết về em xứ Nghệ
Phút chuyện trò như vẻ kẻ tình si.
Trời đất lả lơi. Tình đời không thể.
Thơ nối mạch thơ mộng ước mãi xuân thì.

Cành hồng lắm gai, sao mà hoa thắm vậy
Gốc gạo trưa nồng, ôi biết mấy là bông.
Quê chúng mình nắng lửa, bão dông
Sao lắm giai nhân, nhiều tài tử thế ?

Chuyện xưa mẹ kể: phận Kiều long đong.
Duyên Kim trắc trở, tình chết trong lòng...

Nhưng em thầm nhủ: tình em mặn nồng,
Dẫu xa bao núi, dẫu cách mấy sông.
Tình xuôi Cửa Hội, tình lên núi Hồng,

Tình nhớ, tình trông... Tình em xứ Nghệ. 

NHỊP TIM DẠI KHỜ

NhÞp tim d¹i khê

Ánh đèn trên phố lung linh
Tan trường ta bước một mình dưới đêm
Lát rồi ta lại gặp em
Mà nghe nhịp gõ con tim dại khờ.
Nhớ ngày dưới mái trường xưa
Mắt trao ánh mắt qua khe vách tường.

Để từ bữa ấy nên duyên

Đến nay còn mãi nhịp tim dại khờ. 

NẮNG VỀ

N¾ng vÒ

Trong lòng ta ắp nắng ngày xưa
Nắng trên mái tóc dày tuổi thơ
Nắng vương lối nhỏ ngoài xóm biển
Nắng sớm phiêu diêu phố xa mờ.

Kí ức ta có bóng nắng tình si
Nắng bên đời hoang những cơn mê
Nắng chiều phai nhạt điều gian dối
Nắng phượng rơi rơi toạc câu thề…  

Ta đi gom giọt nắng xuân thì
Giọt nắng vương hương cỏ mượt bờ
Hoa tươi trái mọng về đúng vụ

Tình người cập bến mộng hồn thơ.

BỒI HỒI

Båi håi

Đôi tay mềm còn ấm mãi lưng anh
anh bất chợt ngỡ mình trong ảo mộng
ngoài sương trắng rơi rơi từng giọt lạnh
giữa lòng anh lai láng giấc mơ hồng.

Vạt tóc mềm tỏa hơi ấm vai anh
anh hoài tưởng mênh mang điều kỳ diệu
gió và nắng đốt thiêu con đường quạnh
môi giao môi đắm đuối nụ hôn nồng.

Gió ngoài sông lay khẽ áng mây hồng
nắng nhè nhẹ rải vàng lên mặt sóng
trong cảm thức một cánh buồm chợt hiện
chở đôi ta lên đầu phía thượng nguồn.

Có phải bầu trời đã nhỏ lại không
Hay là bởi bờ mi em khép lại
có phải đất dưới chân mình run rẩy
trong trái tim rộn rã bâng khuâng ?

Đôi tay mềm nắm chặt bàn tay anh
nghe xao xuyến không lời trong nhịp thở
nhớ những ngày gian nan cách trở
với giấc mơ đằm thắm tấm tình trung.

Tình cập bờ bến cũ một dòng sông
nước phẳng lặng soi gương đời trôi nổi
điều chưa nói mãi là điều muốn nói

như là thơ là nhạc phải không em ?

DẤU YÊU TUỔI THƠ

DÊu yªu tuæi th¬

Thế là tuổi thơ đi qua
Như vạt nắng trước hiên nhà đã tắt
Và một khoảng trời màu trăng ẩn khuất
Một con đường sọc trắng phía mờ xa.

Bài thơ xưa ai dấu dưới gốc đa
Mưa lén đọc nhạt nhòa đi mấy chữ
Gió ngày xuân xôn xao con tim nhỏ
Nẻo đường làng lai láng nắng xa xa.

 Có lẽ dại khờ nên chẳng nói điều chi
Khi lời nhắn in hình trên ánh mắt
Trong bàn tay ấm mềm bắt chặt
Trước lúc đôi đường theo hướng phân ly.

Có lẽ bây giờ một hạnh phúc đơn sơ
Và ước vọng neo bờ trong cuộc sống
Đâu còn nữa ngày tuổi thơ mơ mộng
Ở bên người yêu ấp những vần thơ.

Thế là ngày xưa vội vã đi qua
Nhẹ như cánh phượng hè rơi trước lớp
Ta và người chẳng thể nào biết được

Đến bây giờ đã xa, rất xa...

MƠ VỀ NƠI ĐẮM SAY

M¬ vÒ n¬i ®¾m say

Trong cơn mê nắng trưa hè đổ lửa
Cánh đồng khô cây cỏ đã vàng hoe
Phía xa xa những cánh rừng vút gió
Phố núi hoang sơ xao xác lối về.

Trong cơn mê mùa xuân đã hết thì  
Những ngày thơ xa đi vô tư lự
Ngỡ còn lại đêm đông dài xa xứ
Bao khát khao cô tịch giữa trùng sa.

Trong cơn mê hiện về bao xót xa
Mảnh tình tàn bên lá hoa lay lắt
Những giọt lệ chim trời rơi vương vất
Trên đường bay vào cõi hư không...

Bỗng tỉnh lại dưới bầu trời đầy trăng
say tắm mình trong bình minh ửng nắng.
như xích lại bên nhau tự tình đằm thắm
bao cảm thức ngọt ngào giai điệu yêu thương.

Ta mơ về dải đất quê hương
Trong ký ức đầy vơi niềm trắc ẩn
Dáng người quê long đong lận đận
Điệu ví đêm tàn tha thẩn trong sương.

Mơ làn gió bay trên biển mênh mông
Mê mải ngàn năm xô bờ vỗ sóng,
Mơ hạt mưa rơi xuống rừng sâu thẳm
Lắng đọng nên nguồn màu xanh non tơ.

Mơ về những ngôi sao đêm mưa
Giữ lại cho đời tia sáng ngàn xưa,
Mơ gặp một đóa quỳnh chợt nở
Thanh sắc giao hòa đằm thắm canh khuya.

Ôi tình yêu còn ở lại trong ta
Từ độ ban đầu mặn mà kỷ niệm
Vẫn đi về đắm say và dâng hiến

Thi vị cuộc đời còn mãi thiết tha. 

EM LÀ THƠ

Em lµ th¬

Khi bên em ta không làm thơ nữa
Chẳng một lời, không một ý cho thơ.

Khi xa em vạn dòng ta chan chứa
Viết về em trong năm tháng mong chờ.

Ta biết em tròn nguyên tác phẩm
Tuyệt tác đời như tuyệt tác thơ.

Ở bên em trái tim ta yên ấm

Đọc từng trang đời chép tự bao giờ. 

TIẾNG EM

TiÕng em

Từ buổi ấy gió thoảng hình em bước
Trên quãng đường rải rác nắng hoàng hôn
Dẫu chẳng thấy bóng em khi lúc về đêm
Vẫn nghe vọng lời em ngọt ngào trong tâm tưởng.

Ta khát khao những tiếng em vang vọng
Dẫu rất xa vẫn như thể rất gần
Sâu thẳm mênh mang ấy là tiếng của lòng
Theo nhịp sóng đời xuân vui rạo rực.

Ta ghi lại những thanh âm vơi đầy dìu dặt
Vào tâm hồn xao xuyến tuổi đôi mươi
Ôi gần gũi biết bao tiếng em nói, em cười
Như cuộc sống giữa phiêu bồng bất tận.

Ta mang theo những cung trầm cung bổng
Giai điệu tình yêu khúc hát trái tim mình
Ôi dịu dàng là tiếng bước chân em
Cùng ước nguyện trên đường đời đi mãi…

Khi em không lời sẽ làm ta tê tái
Như vũ trụ băng hà sau những trận cuồng phong
Hãy để thanh sắc tự nhiên của tiếng nói tình em

Thấm đượm dịu hiền thảo thơm mãi mãi.

TẾT NHÀ GIÁO CHỨC

TÕt nhµ gi¸o chøc

Tết lại về
Trong gia đình giáo chức
Cũng khát khao rạo rực
Cũng khấp khởi đợi chờ.

Ta đi xếp hàng từ buổi tinh mơ
Mua thực phẩm đem về sắm cỗ.
Gói mứt gừng
Chai rượu chanh,
bao thuốc Tam Thanh
được phân mua
từ Công Đoàn cơ sở,
là những gì hương vị vui xuân.

 Ta thương nhau khuya sớm tảo tần
Theo cuộc sống gia đình giáo chức
Vẫn có nồi bánh chưng, bánh tét
Vẫn có pháo đùng, pháo đẹt... mừng xuân.

Tết qua rồi, ta tiếp tục lo toan
Lương tạm ứng cạn vơi rồi đấy,
Như người ra đồng chăm lo cày cấy

Đợi mùa sau mẩy hạt vàng bông...